Xót xa bé trai 4 tuổi tử vong vì bị bố cắn, bàng hoàng khi bố nói: ” Là vì tôi quá yêu con thôi ”

41

Ông bố cắn chết con trai 4 tuổi sau đó thì anh ta biện minh rằng mình cắn con là vì… quá yêu con.

Thật không thể tin được các mẹ ạ. Đúng là trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Hôm nay em đọc báo, có câu chuyện ông bố cắn chết con trai 4 tuổi, ban đầu em còn tưởng tin bịa đặt kia, khó tin quá mà. Nhưng nghĩ lại thì không gì không thể. Một nụ hôn của người lớn cũng có thể khiến một đứa trẻ tử vong thì sao những vết cắn lại không đe dọa đến mạng sống của các bé được. Nhưng câu chuyện lần này đọc tới đâu chỉ thấy căm phẫn tới đó. Không hiểu sao một người bố lại có thể cắn con mình đến chết như một loài thú dại như vậy.

Theo đó ông bố độc ác này đã đưa con trai tới bãi biển. Sau đó mẹ đứa bé nhận được cuộc gọi cho biết con trai cô đã được đưa vào bệnh viện với nhiều vết thương trên cơ thể. Cô đã lập tức đến bệnh viện nhưng không may cậu bé đã qua đời ngay sau đó.

                             Chân dung ông bố cắn con tới chết. Ảnh: Internet

Ngay sau đó, cảnh sát đã vào cuộc và điều tra người bố nhưng anh ta lại khai rằng con mình bị thương do tai nạn xe máy. Sau khi khám nghiệm tử thi, cảnh sát nghi ngờ ông bố đã nói dối vì những vết thương không hề giống tai nạn giao thông.

Cuối cùng sau khi bị tra khảo, ông bố này đã phải thú nhận rằng anh ta đã cắn con mình đến chết. Điều đáng nói sau đó ông bố này rất thản nhiên biện minh rằng “Tôi cắn thằng bé vì tôi rất yêu con trai tôi”.

Các mẹ có thấy phẫn nộ ghê không? Nếu yêu con, anh ta đâu đành đoạn cướp đi mạng sống của con, mà nếu lỡ làm con tổn thương đến chết, thì anh ta hẳn cũng phải đau đớn vật vã tiếc thương con và ân hận ăn năn về hành động độc ác của mình. Đằng này anh ta ráo hoảnh, hết tìm cách bịa chuyện chối tội rồi lại quay ra bảo rằng làm điều ấy chỉ vì yêu con.

Sau khi thú nhận, anh ta thậm chí còn đổ tội đứa con tội nghiệp rằng vì nó không chịu lại gần bố, không cho bố động chạm vào người nên mới xảy ra cớ sự.

Quả thật, nếu như đứa bé từ chối, không cho anh ta động vào người, thì anh ta nên xem lại tư cách làm cha của mình, vì sao một đứa con lại không muốn gần gũi bố. Nếu bố yêu thương con, thì con sẽ quấn quýt bên bố, chứ không phải là thấy bố liền vội tránh xa sợ hãi.

Phải chăng người bố này đã nhiều lần làm con bị thương hoặc đánh đập con nhưng đứa bé còn quá nhỏ nên chưa biết cách tự vệ hoặc chưa biết kể lại chuyện mình bị bạo hành với mẹ. Thật không ngờ, lần này là lần cuối cùng, đứa bé đã mãi mãi ra đi, con không còn thức dậy nữa. Con ra đi bởi hành động thô bạo tàn ác của người con gọi là bố.

Người đau đớn nhất còn lại không ai khác là mẹ em bé. Người mẹ ấy mang nặng 9 tháng 10 ngày, đau đớn banh da xẻ thịt sinh con ra, nuôi con suốt 4 năm trường, vất vả biết bao nhiêu mà kể, vậy mà mẹ đã mất con mãi mãi. Con mới 4 tuổi thôi, một đứa bé vô tội, ngây thơ, trong sáng, con có làm gì tổn hại đến ai đâu, sao bố lại nỡ ra tay tàn bạo khiến con chết tức tưởi như vậy?

Cứ nghĩ đến cảnh con mình bị cắn cho đến mức ngất đi rồi từ từ lịm dần, và không thoát khỏi cái chết, chắc hẳn người mẹ không thể nào sống vui vẻ cho được. Có lẽ mẹ của bé đau đớn lắm và ân hận nhiều lắm, vì mình đã giao con cho người bố độc ác ấy. Khi tạm biệt mẹ để đi cùng bố đến bãi biển, có lẽ em bé đã ôm và hôn mẹ rất lâu, mẹ đâu biết rằng đó là nụ hôn cuối cùng của con trai mình, và chỉ vì một sai lầm của mình mà con phải chết tức tưởi bởi người cha vô nhân tính.

Rồi mẹ sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho mình, vì đã vô tình đưa con vào chỗ chết. Khi chị đến bệnh viện, thì tất cả đã muộn màng, con đã ra đi. Có lẽ khi con đau đớn vì bị tấn công bởi bố mình, con đã khóc và gọi mẹ, nhưng mẹ không ở đó, mẹ không biết con gặp nguy hiểm để cứu con. Mẹ chỉ được biết con của mẹ phải chịu đựng nỗi đau thể xác khi nhận được cuộc gọi và lập tức đến bệnh viện, để rồi quỵ ngã nhận ra con đã đi rồi, trên gương mặt con vẫn còn hiện rõ nỗi sợ hãi tột cùng.


Khi bé trai được đưa đến bệnh viện, ông bố nói dối rằng con bị tai nạn xe máy. Ảnh: Internet

Những người làm mẹ như chúng ta, từ khi biết mình mang thai, đã nâng niu, giữ gìn cho con, rồi sinh con ra, làm gì cũng nhẹ nhàng vì sợ tổn hại đến con, sợ làm con đau. Người mẹ của em bé cũng vậy, đã yêu thương nâng niu con biết mấy, để rồi đau đớn khi phải mất con, cả đời có lẽ người mẹ ấy sẽ không bao giờ quên được nụ cười của con, những nụ hôn con dành cho mẹ, không bao giờ quên được lần cuối cùng mẹ còn được ôm con vào lòng. Vậy mà…

Nhà em, từ khi em cấn bầu là chồng em đã không cho vợ làm bất cứ việc gì, kể cả rửa chén là việc nhẹ nhàng anh cũng không cho, vì sợ ảnh hưởng đến con. Anh tranh làm hết việc nhà để vợ nghỉ ngơi, anh bảo, bây giờ con là ưu tiên số 1 , bố tình nguyện làm hết mọi thứ để mẹ nghỉ ngơi, để con được thoải mái khỏe mạnh. Suốt 9 tháng vợ mang thai, anh đi đâu nghe mách món gì ngon và tốt cho bà bầu, bổ dưỡng thai nhi là anh cũng tìm mua bằng được cho vợ, nửa đêm vợ mà đói bụng hay khát nước là anh cũng lọ mọ dậy lấy nước hay nấu gì đó cho vợ ăn. Đi làm về anh lúc nào cũng tay xách nách mang đủ thứ về nấu cho vợ tẩm bổ.

Em mang thai hai lần, anh đều chăm như thế. Rồi khi em đến ngày chuyển dạ, anh là người đưa vợ vào bệnh viện , anh không ăn không ngủ mà cứ đứng chờ trước phòng sinh, vợ đau bụng tới 16 tiếng, anh vẫn ở đó, chẳng dám đi đâu vì sợ nhỡ mình vừa đi thì vợ sinh, lại không có chồng bên cạnh, rồi không được gặp con lúc con vừa chào đời. Ngay cả mẹ em bảo anh về nhà nghỉ ngơi, anh cũng không chịu về, mãi cho đến lúc vợ sinh xong đưa về phòng hồi sức cả mẹ cả con, thì anh chạy vào ngay để nhìn mặt con.

Anh chăm con còn khéo hơn vợ, thương con vô cùng, bản thân chẳng dám ăn xài gì, nhưng thức gì ngon đều cố mua bằng được cho con. Nhiều lần đi tiệc công ty, anh còn chẳng ăn phần mình mà gói về cho con. Con đối với anh là số 1, anh nâng niu thương con vô cùng. Có khi em mắng con là anh đã không ưng rồi. Các con quấn bố còn hơn quấn mẹ. Bố đi đâu về là 2 đứa sà ngay vào lòng bố mà ríu rít kể đủ thứ chuyện trên đời.

Vậy mà trên đời lại có ông bố cắn chết con trai 4 tuổi, độc ác đến thế là cùng. Đã vậy con chết rồi cũng chẳng hề xót thương, chỉ lo nghĩ tìm cách chạy tội cho mình. Thương con thì hẳn anh ta sợ làm con đau, chứ đâu mà khiến con chết thảm. Lại còn đổ lỗi cho con rằng con không cho anh ta lại gần, bồng bế nựng nịu. Thật, nói không ngoa chứ nhiều khi trẻ nhỏ nó linh cảm người tốt, người xấu còn rõ hơn người lớn ấy chứ!

         Cảnh sát đã phát hiện điều bất thường sau khi khám nghiệm tử thi. Ảnh: Internet

Chuyến đi đến bãi Losari, thành phố Makassar đã khép lại cuộc sống của cậu bé 4 tuổi đáng thương khép luôn cả niềm hy vọng của người mẹ khi con trai không còn nữa. Mẹ là người đau đớn nhất nhưng chị cũng có một phần trách nhiệm trong cái chết của con mình.

1/ Nếu đúng là đứa bé không lại gần bố như ông bố này khai với cảnh sát, vậy lý do là gì? Có phải vì anh ta đã nhiều lần đánh đập bé, bỏ rơi bé, bạo hành bé khiến bé sợ hãi? Nếu đúng thật là như vậy, tại sao người mẹ này có thể “giao trứng cho ác”, dám đem con mà giao cho anh ta trong khi đã biết anh ta thường xuyên hành hạ con và con cũng không muốn lại gần, đụng chạm vào bố?

2/ Nếu đúng là đứa bé không cho bố lại gần, vậy thì khi mẹ giao bé cho bố dẫn đi, hẳn là bé đã khóc, đã phản ứng, vậy nhưng mẹ vẫn ép con đi với bố và gián tiếp đẩy con vào chỗ chết?

3/ Nếu sự thật là ông bố bạo hành con, thường xuyên đánh đập con đến mức con không cho bố lại gần nhưng mẹ vẫn không hề hay biết, vậy mẹ có xứng đáng làm mẹ hay không khi không nhận ra những thay đổi của con mình hay nhận ra sự hoảng loạn của bé khi bố tìm cách lại gần bé? Chị quá vô tâm đến nỗi đem con mà giao cho một kẻ có thể đoạt mạng con mình, mãi cho đến khi chị nhận ra thì đã mất con?

Tội ác của ông bố là không thể tha thứ, nhưng người mẹ, chị cũng phải nhận những bài học cay đắng. Đừng bao giờ đem con – sinh mạng của mình – giao cho bất cứ ai nếu họ đã có những hành vi xấu manh nha.

Qua vụ án ông bố cắn chết con trai 4 tuổi, em mong đây sẽ là bài học cho nhiều người mẹ, không phải lúc nào giao con cho bố là khoán hết mọi thứ, nhất là khi ông bố có tiền sử bạo hành con cái, hoặc con không thích gần gũi bố, bố là người nghiện chất kích thích… Đừng để phải sống suốt cuộc đời còn lại trong day dứt ăn năn vì những sai lầm của mình đã đẩy con vào chỗ chết các mẹ nhé!

Theo Phụ Nữ Thủ Đô

CHIA SẺ DÀNH CHO BẠN

.

Xem những video ý nghĩa nhất tại Xemvn – Giang hồ hào kiệt

Previous articleGriffin và cậu em trai bị down giúp bạn thêm hiểu “gia đình” vĩnh viễn là điều tuyệt vời nhất
Next articleLấy chồng muốn hạnh phúc đừng dại ở với mẹ chồng