Những kỳ kiến tập kinh hãi của sinh viên ngành thiết kế thời trang

85

Rất nhiều sinh viên ở Hà Nội được bố mẹ nuôi ăn học đại học ngành Thiết kế thời trang (TKTT), tâm hồn lãng mạn, các ý tưởng thiết kế thì bay bổng.

Thế nhưng, họ được các nhà trường đưa đi kiến tập, thực tập: Sinh viên Trường ĐH Công nghiệp Hà Nội, Trường ĐH Sư phạm Nghệ thuật Trung ương suốt 3 tháng ròng ngồi lỳ, mỗi ngày 9-12 tiếng ở máy may rồi bàn nhồi bông sản phẩm, trong các công xưởng xập xệ. Họ bị ép sản lượng, tăng ca, làm chủ nhật, bị đối xử thiếu nhân ái, lại còn chịu cảnh đồ ăn thức uống kém, ở trong các khu “nhà trọ công nhân” tồi tàn ngoài sức tưởng tượng…

Qua chia sẻ của những sinh viên kiến tập tại đây thì ngay giữa mưa gió bão bùng, nhà trọ dột lênh láng, 7 sinh viên của Trường Đại học Sư phạm Nghệ thuật Trung ương túm tụm vào một góc giường.

Họ lấy nylon che chắn đồ đạc “chạy mưa” ở ngay trong lòng nhà! Các em bức xúc vì không được thông báo trước điều kiện lao động “gia công, nhồi bông, nhặt chỉ” gần 10 tiếng/ngày. Bức xúc hơn là vì “khổ sai” thế thì không có ý nghĩa gì và không liên quan gì đến chuyên ngành TKTT mà họ được đào tạo mấy năm qua. Vô lý hơn là “khổ sai” như vậy, nhưng sau thời gian dài lao động cật lực, dự kiến các em chỉ được nhận về… vài trăm nghìn đồng.

“Công ty đang bóc lột sức lao động của bọn em”

Bức xúc của sinh viên là có thật. Trong hai khu phòng ở, phòng 24 người, phòng 36 người, như một khu lán trại tập trung, vài khu còn bị mưa dột tơi bời, lép nhép.

Khi mà các em kiến nghị đòi tăng khẩu phần ăn, không thể lao động quá 8 tiếng một ngày, ốm đau phải được nghỉ ngơi chăm sóc, không thể bị đối xử nhẫn tâm như hiện tại… thì nhiều người đã bị “thầy cô quản lý” dùng bài “tâm lý chiến”, “ly khai” khỏi các kiến nghị ban đầu. Chiêu bài là dọa sẽ không xác nhận đủ điều kiện kiến tập, tức là không được xét tốt nghiệp hoặc đuổi học. Cô Phó Trưởng khoa còn lưu ý cả những sinh viên đang là đối tượng cảm tình Đảng, “kiến nghị” thế này là cần… xem lại. Cô này còn bóng gió kể về 7 năm trước sinh viên từng kiến nghị và 2 sinh viên đã bị “đình chỉ học”.

Khi được hỏi thì 1 nhóm sinh viên trả lời chúng tôi “Lúc đầu thấy bữa cơm chỉ có rau luộc và đậu sốt, bọn em rất choáng.

Lạc rang chỉ cho vừa đủ cái lòng đĩa thôi, bọn em ăn mà cứ nghĩ họ sẽ bê thêm thức ăn ra. Cuối cùng chẳng có cái gì cả. Món mà bọn em kinh hãi nhất mà công nhân cũng khiếp là thịt bò xào rau gì ấy, được lèo tèo vài miếng, còn rau thì là cái loại không ăn được”.

“Bọn em làm thì mỗi đứa một chuyền (dây chuyền) khác nhau, chuyền thì có 10 bạn, chuyền chỉ có 2-3 bạn. Họ sợ bọn em bỏ trốn, cho nên lúc nào cũng không cho nghỉ. 7 giờ sáng đã phải đi làm. Bởi vì nhà trường đã ký hợp đồng như thế rồi. Mỗi ngày họ bắt làm từ 9 đến 10 tiếng. Bọn em làm không khác gì một công nhân. Không thể ngờ rằng, bọn em xuống đây thực tập mà bị bắt nạt như thế”.

“Bọn em cảm giác mình bị lừa, một ngày phải làm hơn 10 tiếng, ngày tăng ca thì 12 tiếng. Em bị phân ra một dây chuyền công việc chỉ có nhồi bông. Em nghĩ công ty đang bóc lột sức lao động của bọn em. Thậm chí đứa nào kể cả ốm đau họ cũng không cho nghỉ. Hoặc phải nhờ bạn làm thay vào chuyền đó mới cho nghỉ. Bạn em đám cưới anh trai xin về mà họ còn không cho về”.

“… Vấn đề là họ ép để cho mình làm ra tiền cho họ ấy. Chính ra bọn em chỉ phải thực hành 8 tiếng thì về.

Nhưng, nếu mà bọn em về trước thì người ta không mở cổng là một, hai nữa, chị tổ trưởng của bọn em sẽ không hài lòng và sẽ không ký cho sản lượng (để hoàn thành điều kiện thực tập). Đến mức, trong giấy cam kết của bọn em ghi là nghỉ quá 2 ngày, nhưng xin thì không bao giờ cho nghỉ, phải có lý do. Chẳng hạn như phải có người nhà chết thì họ mới cho nghỉ, còn ốm thì không việc gì phải về trông. Mẹ em bị ốm nặng, em mới lên cái chú trưởng phụ trách: Chú ơi, mẹ cháu ốm cháu xin phép nghỉ một ngày để cháu về trông mẹ cháu. Thì chú bảo là: Ốm thì nằm đấy không phải trông. Em bảo, thế mẹ cháu ốm quá, chân mẹ cháu yếu không đi lại được, mẹ ngã và chết thì sao. Chú bảo, kệ. Xong rồi em còn khóc lên ấy, chú ấy bảo, cái này tôi không giải quyết”.

Chấp nhận nhận bằng chậm 1 năm vì không chịu nổi áp lực

Sau những ngày lao động liên tiếp và quá khổ cực, N – một sinh viên nữ Trường ĐH Công nghiệp – đã bị đau dạ dày, nôn ra máu, ngất xỉu, phải nhập viện. Nhưng khi thân nhân từ Hà Nội xuống đón đi viện còn bị bảo vệ không mở cửa cho vào lấy tư trang hành lý. Xảy ra cãi vã kịch liệt, N mới nhập viện được ở Hưng Yên, kết luận là bị đau dạ dày nặng, cần điều trị khẩn cấp.

Bệnh án của một SV bị nôn ra máu khi đang kiến tập tại xưởng may, vì kiệt sức, bạn này phải bỏ dở kỳ kiến tập, chấp nhận sang năm đi kiến tập bù

Nhiều trường hợp như L bị đau thắt vùng ngực do quá sức, người của xưởng phải cõng đi cấp cứu. Em này hiện không kiến tập được nữa, đang dưỡng bệnh tại TP.Thái Bình.Sinh viên ngất xỉu không ít. Nhưng thủ tục để đi điều trị cực kỳ khó khăn. Em X kể, em ốm quá, đã xin phép lên phòng y tế nằm điều trị rồi, vẫn bị cán bộ xưởng cho người lên thăm, chờ hồi lại là kéo xuống xưởng làm tiếp. Riêng em N, phải chấp nhận bỏ kỳ kiến tập hãi hùng trên, em về quê Thanh Hóa dưỡng bệnh và chấp nhận sang năm đi kiến tập lại nếu đủ sức khỏe. Tức là việc tốt nghiệp của N ít nhất phải chậm lại 1 năm, nếu không bị “trù dập” do dám đứng lên cùng các bạn tố cáo những kẻ hà khắc, “đem con bỏ chợ”. Trong cuộc đối thoại gần đây, đại diện lãnh đạo khoa đã nêu tên N như một “đối tượng” cầm đầu dám nói lên… sự thật.

Nhóm sinh viên ĐH Công nghiệp khẳng định: “Tất cả sinh viên lớp em đều thấy bức xúc và đã ký đơn Kiến nghị khẩn cấp gửi Hiệu trưởng nhà trường. Thời gian kiến tập của bọn em hiện nay là 3 tháng. Nói chung là rất nhập nhằng, trước đó mấy lần “thông báo” là 1 tháng, trước khi đi “vì lý do đặc biệt nào đó” lại yêu cầu “làm việc” 3 tháng. Em chưa ký vào đơn tự nguyện đi thực tập ở đây, là vì lẽ đó. Và lớp trưởng đã thừa nhận: Bạn này đưa cho thầy coi cái tờ ký tên tự nguyện đi thực tập thì thầy có nói là lớp trưởng cứ ký thay cho bọn em cũng được. Vậy là có sự làm giả chữ ký của rất nhiều bạn sinh viên. Điều này, cũng đã bị cô Phó khoa “nhắc nhở” trong cuộc họp đối thoại với sinh viên gần đây.

CHIA SẺ DÀNH CHO BẠN

.

Theo Báo Lao Động

Xem ngay tập mới nhất tại SmilesKids

Previous articleCận gương mặt ngày càng xập xệ, nhọn hoắt như ‘xà quái’ của Lâm Chi Khanh
Next article‘Người cha cửu vạn’ đội bao tải, dắt con thơ cùng đi làm 7 năm trước giờ ra sao?