Mua rượu về chậm, vợ bị chồng đánh đến nằm thoi thóp không cử động được: ‘Lần sau tao bảo là phải đi ngay nhé’

92

Đứa con nhỏ cũng chẳng đủ sức mà giữ bố lại chỉ biết lao vào ôm mẹ. Sợ con bị đòn, chị oằn người lên ôm lấy con cho đến khi thấy chị thoi thóp, không còn đủ sức lết đi nữa anh mới dừng lại, cầm chai rượu lên tu ung dung...

Thân gái lấy chồng như hạt mưa sa, hạt rơi xuống giếng, hạt ra ruộng cày. Còn đàn ông, người ta nói giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời, tính cách biết trước là như vậy thì mãi mãi sẽ là như vậy. Nhưng đâu có ai biết được rằng, cuộc sống này, nếu thay đổi thì vốn dĩ có thể biến đổi cả một con người.

Anh và chị quen biết nhau đã được một thời gian khá lâu trước khi quyết định tổ chức đám cưới. Trong đám trai làng luôn vây quanh chị thì anh là người đàn ông khá nhất. Chăm chỉ, chịu khó, công việc đồng áng giúp mẹ xong lại tới ngay xưởng quay lò rèn. Làng anh chủ yếu vẫn còn làm nông nghiệp cho nên công việc ở xưởng của anh làm gần như chẳng ngơi tay. Lúc nào anh cũng nghĩ bản thân mình phải cố gắng hết sức thì cuộc sống của mẹ mình, vợ mình sau này mới có thể tốt hơn được. Anh cũng chẳng lăng nhăng hay chơi bời gì, chỉ thi thoảng bạn bè tụ tập uống chén rượu. Nhưng say thì anh về lăn quay ra ngủ chứ không chửi bới hay gây sự gì. So với những gã thanh niên tinh ăn mù làm khác thì anh thực sự là chàng trai đáng để lấy làm chồng. Chị nghĩ đời này lấy được một người đàn ông như anh cũng là may mắn, là phúc phận rồi. Vậy nên chị đã đồng ý làm vợ anh mà chẳng suy nghĩ gì.

Chị giúp anh lo toàn bộ việc đồng áng, chỉ khi nào vào mùa vụ thì anh mới giúp chị. Cơm nước, nhà cửa, vườn tược, kẻ cả việc chăm sóc mẹ chồng cũng do một tay chị đảm đang. Anh thì tranh thủ đi làm cả ngày ở xưởng để tăng thêm tiền công. Ai cũng nói anh thật may mắn khi lấy được người vợ biết thu vén công việc gia đình như chị. Mẹ chồng thì mừng lắm nên gia đình lúc nào cũng rộn rã tiếng cười. Rồi…

(Ảnh minh họa)

Anh có nhiều thời gian rảnh hơn khi ở xưởng không có nhiều công việc. Nghĩ về nhà thì mọi chuyện cũng đã có chị lo hết cả rồi cho nên anh tham gia vài mấy cuộc chè chén với mấy anh em cùng làm. Rồi cũng chính từ những cuộc chén chú chén anh ấy, anh dần dần thay đổi tính nết. Anh bắt đầu thích uống rượu nhiều hơn là đi làm. Mỗi khi say anh lại càng cảm thấy khoan khoái, dễ chịu kì lạ. Về nhà lại được chị chăm sóc chu đáo mà chẳng than vãn một lời nào, anh nghĩ ngay rằng đó là bổn phận và trách nhiệm của chị. Anh có ra sao thì chị cũng phải gánh vác hết. Còn về phía chị, thấy anh cũng vất vả nhiều nên đôi khi cũng cần được thoải mái. Ai ngờ anh càng ngày càng trượt xa.

Anh không đi làm nữa mà ngày nào cũng lao vào rượu chè. Chị thì vừa chăm con, vừa chăm mẹ chồng lại vừa lo việc đồng áng, thực không gì vất vả bằng. Không đi làm thì đồng nghĩa với việc chẳng có lương. Vậy là trăm thứ chi tiêu đổ hết lên đôi vai gầy của chị. Không ngày nào là anh không say. Bạn bè gạ gẫm, mời mọc, rủ rê anh chẳng bao giờ từ chối. Anh về nhà trong tình trạng không biết trời đất là gì, chị lại phải lọ mọ đưa anh lên giường. Có hôm anh say còn đá chị đến tím bầm cả người.

Không có tiền uống rượu, anh về anh đòi tiền chị. Chị mà không đưa thì anh đánh. Mẹ anh đã không biết bao nhiêu lần quỳ xuống xin anh hãy thay đổi, xin chị đừng bỏ anh. Thương mẹ chồng, thương đứa con nhỏ còn cần cha, chị lại phải gắng gượng. Nhưng càng ngày những trận say cùng sự bạo lực của anh càng khiến cho cuộc sống của chị trở thành địa ngục.

(Ảnh minh họa)

Anh bắt chị mua rượu cho anh thay vì việc anh ra ngoài chè chén. Tiền bạc làm ra có được bao nhiêu anh nướng hết vào rượu. Trong nhà mà có gì mang đi cầm được rượu là anh mang đi bán sạch. Anh uống rượu thay nước, thay ăn cơm. Người lúc nào cũng nồng nặc mùi rượu mà cứ say là anh đánh chị. Mẹ anh đã không ít lần nắm tay nói với chị:

-Mẹ chỉ mong mẹ chết đi để con không còn vướng bận mà rời khỏi cái địa ngục trần gian này.

Chị chỉ biết ôm lấy mẹ chồng mà khóc. Chị thương mẹ chồng chị, thương đứa con nhỏ, chị bỏ đi sao đành. Cho đến một ngày…

Chị cầm vội chai rượu mang về cho anh nhưng trên đường về trời kéo mưa lớn, đường trơn khiến chị bị ngã. Đứng dậy đau điếng, ngửa mặt lên trời định khóc than thì nước mưa xối thẳng vào mặt khiến cho chị chợt nhận ra tại sao chị lại phải chịu đựng như vậy. Nhưng rồi hình ảnh mẹ chồng, đứa con thơ lại làm nước mắt chị lăn dài. Chị cầm chai rượu chạy nhanh trên đôi chân lặc lè về nhà. Vừa tới nhà anh đã lao ra đánh chị túi bụi khiến chị không thể nào mở được mắt. Mẹ chồng chị thì chỉ biết nằm liệt giường mà than khóc ông trời. Đứa con nhỏ cũng chẳng đủ sức mà giữ bố lại chỉ biết lao vào ôm mẹ. Sợ con bị đòn, chị oằn người lên ôm lấy con cho đến khi thấy chị thoi thóp, không còn đủ sức lết đi nữa anh mới dừng lại, cầm chai rượu lên tu ung dung:

- Lần sau tao bảo là phải đi ngay nhé!!

Trong làn nước mắt hòa lẫn với bụi đất, khóe miệng tanh tanh vì máu tươi bật ra, cả người không còn chút sức lực nào để ngẩng dậy chị mới hiểu rằng chị không thể chịu đựng như thế này. Nếu tiếp tục chị sẽ hại chết mẹ chồng và con chị và hại chính bản thân chị nữa. Đợi trời sáng, chị sẽ đề nghị ly hôn. Mặc cho anh đồng ý hay không đồng ý thì cũng đến lúc chị phải sống cho cuộc sống của mình rồi.

Theo BTS

Xem những video ý nghĩa nhất tại Xemvn – Giang hồ hào kiệt

Previous articleDanh tính cô bé học tiếng mèo kêu “đốn tim” cư dân mạng: Là nữ streamer, không phải là teen
Next articleRùng mình cảnh ngâm tẩm lưu huỳnh cho đũa dùng 1 lần ở Nghệ An, giết người không dao là đây!