Chạnh lòng trước bộ ảnh về một cuộc sống đầy sự chia ly và tan vỡ

471

Nỗi buồn mà bạn phải trải qua, nỗi đau mà bạn phải gánh chịu, vết sẹo mà bạn phải mang, ở đâu đó ngoài kia luôn có một ai đó đang cùng nếm trải những điều tương tự. Bạn không đơn độc đâu.

Sự sống luôn tìm được cách vươn lên ở những nơi tăm tối và hoang vắng nhất. Nhưng còn tâm hồn của chúng ta thì sao? Liệu ta có thể lại vươn lên mạnh mẽ trong những thời khắc tăm tối và cô độc nhất?
Sự sống cũng giống như hy vọng, không bao giờ mất đi, mà chỉ cần một tia sáng phù hợp để lại vươn lên mạnh mẽ.
Trong những giờ phút khó khăn, chỉ có những người bạn thật sự mới giải thoát cho ta khỏi những nỗi buồn trong lòng.
Đôi khi vì quá đau, quá tổn thương mà chúng ta thường tấn công người khác theo cùng một cách đã làm ta đau, mà không thấy rằng vết thương ấy là do chính ta tự gây ra cho mình mà thôi.
Đôi khi chính chúng ta cũng không thể hiểu nổi bản thân mình, và càng cố tìm câu trả lời thì chúng ta càng chìm sâu vào nỗi hoang mang.
Đôi khi hai trái tim đã đập cùng một nhịp, nhưng vì giông bão cuộc đời, chỉ có thể lặng nhìn rồi lướt qua cuộc đời nhau chứ chẳng thể đến được với nhau.
Nếu khóc quá nhiều, đến một ngày nào đó, ta sẽ không còn nước mắt, nhưng sẽ nhận lấy những vết sẹo do nước mắt gây ra.
Yêu là khi ta bộc lộ hết bản thân mình, ta mở toang cánh cửa dẫn vào trái tim cháy bỏng của mình, trao hết cho người ta yêu. Chính điều đó lại khiến ta trở nên trần trụi và vô cùng mỏng manh dễ vỡ.
Qua mỗi lần đau, ta thường tìm cách hàn gắn nỗi đau, nhưng vết sẹo thì luôn còn đó, và luôn có một phần nào đó trong con người ta đã vĩnh viễn mất đi.
Chìm đắm quá lâu trong bóng tối, ta sẽ bị ánh sáng làm cho mờ mắt.
Đôi khi ta phải cố tỏ ra mạnh mẽ để che giấu nỗi buồn vào trong. Biết đâu có một ngày nỗi buồn ấy cũng sẽ tan biến thật?
Đôi khi muốn hét lên cho cả thế giới biết rằng tôi không ổn chút nào. Nhưng liệu điều đó có ích gì chăng? Người biết ta chưa chắc đã hiểu được nỗi buồn của ta. Người hiểu nỗi buồn của ta chưa chắc đã chia sẻ được cùng ta.
Tự bản thân ta phải biết nuôi dưỡng tâm hồn ta, hạt giống là do ta gieo, đừng trông đợi ai đến chăm sóc cho nó.
Forever Is Over. Mãi mãi rồi cũng qua. Chỉ có nỗi buồn là ở lại.
Buông tay, hai tiếng giản đơn nhưng sao quá khó. Khó không phải vì ta không muốn buông, mà vì có một điều vô hình nào đó khiến ta cứ mãi níu kéo, để rồi cuối cùng người chịu tổn thương cũng chính là ta.
Vết sẹo cũng chính là tấm lá chắn. Tổn thương một lần sẽ không có tiếp lần sau. Ai đã từng trải qua nỗi đau sẽ biết cách vươn lên mạnh mẽ.
Nỗi buồn mà bạn phải trải qua, nỗi đau mà bạn phải gánh chịu, vết sẹo mà bạn phải mang, ở đâu đó ngoài kia luôn có một ai đó đang cùng nếm trải những điều tương tự. Bạn không đơn độc đâu.
Qua một lần tan vỡ, ta quyết định khóa chặt con tim và nhốt mình trong đó. Ta sợ ta sẽ lại tổn thương một lần nữa. Với những nỗi đau quá sức chịu đựng, một lần đau là quá đủ rồi.
Hãy tin rằng một khi bước ra khỏi bóng tối của khu rừng, ta sẽ lại thấy một chân trời mới rộng mở, ngập tràn ánh sáng và hy vọng.

CHIA SẺ DÀNH CHO BẠN

.

Xem ngay tập mới nhất tại SmilesKids

Previous articleNhững tiết mục cosplay khiến hội thú cưng ghét cay, ghét đắng chủ nhân
Next articleLâm Chi Khanh và Hương Giang kể “chu.yện ấ.y” sau chuyển giới đã choáng, lúc vẫn còn là con trai còn sốc hơn!