Bố bệnh 2 đứa con trai chẳng lo, đến khi ông mất thì sốt sắng hỏi di chúc để rồi kinh hãi khi người nhận lại là…

111

Mặc dù gia đình hoàn cảnh khó khăn, nhưng từ khi lấy vợ, ông luôn cảm thấy mình thật may mắn vì có 1 gia đình hạnh phúc với vợ đẹp con khôn. Đặc biệt là 2 người con trai của ông là Tùng và Sơn đều nổi tiếng trong làng vì là 1 cặp anh em rất biết yêu thương đùm bọc nhau khiến bố mẹ vô cùng hài lòng.

Nhưng đó là chuyện lúc gia đình họ còn nghèo khổ, nhưng khi đó còn cả bố lẫn mẹ, và cả nhà luôn rất vui vẻ, hạnh phúc. Còn 8 năm trở lại đây, ông làm ăn phát đạt , có sự nghiệp thành đạt thì vợ lại qua đời vì bệnh nặng. Mặc dù lúc đó ông không tiếc tiền của chạy chữa cho bà hết lòng nhưng cuối cùng số phận an bài không 1 ai có thể chống lại được.

Nhưng cũng từ khi ông trở thành “đại gia” lại không có thời gian bên cạnh các con và quan tâm chúng nhiều, thì 2 đứa con trai bắt đầu ăn chơi phá phách và thường xuyên nảy sinh mâu thuẫn.

Ban đầu ông lo làm ăn và chỉ nghĩ có nhiều tiền sẽ mang lại cho các con 1 cuộc sống tốt đẹp nhất. Nhưng càng về sau, ông càng đau đầu về việc 2 đứa con không chịu học hành gì mà chỉ biết tiêu tiền của bố.

Cuối cùng, cả Tùng và Sơn đều thi rớt đại học khiến ông rất buồn, hôm đó ông gọi 2 con vào để nói chuyện nghiêm túc:

– Các con giờ đều đã trưởng thành hết rồi, phải cố gắng học hành, học không được thì tu chí làm ăn, không thể lêu lổng cả ngày như vậy, chỉ ăn mà không làm thì miệng ăn núi lở.

Tùng liền cười khinh khỉnh:

– Bố làm ra tiền chẳng phải để cho con cái sao? Bọn con có tiêu 1 chút mà bố cũng tiếc hay là bố muốn anh em con ra đường bốc vác làm cu li cho người ta bố mới vừa lòng.

Nghe anh trai nói vậy, Sơn cũng phụ họa theo:

– Mang tiếng con nhà giàu mà không được thể hiện, còn không bằng mấy thằng khóa dưới, tiền tiêu không phải nghĩ, cứ hết là bố mẹ lại cho ngay. Đằng này..chúng con đã không còn mẹ, giờ đến bố cũng không thương thì thà để bọn con đi biệt xứ cho rồi.

2 đứa con ông tỏ ra đau khổ nhìn bố nhưng ánh mắt chúng đầy thách thức khiến ông chỉ dám nói:

– Bố không thương các con thì thương ai, nhưng bố chỉ muốn tốt cho các con, mai sau bố chết đi các con còn biết cách làm ăn để tồn tại chứ của cải của bố để lại chả mấy chốc mà hết.

Tùng liền nói:

– Ôi dào bố không cần lo, kinh doanh thì có gì khó, có tiền thì chả sợ gì hết.

Đã lỡ khiến 2 đứa con trở nên như vậy, ông ngày nào cũng buồn rầu, 1 thời gian sau thì phát hiện bị bệnh thận, các bác sĩ phải đăng tin tìm thận phù hợp để ghép cho ông. Cả quãng thời gian đó, 2 đứa con lại đi du lịch xa, không hay biết bố ốm đau thế nào, ông phải bỏ tiền thuê người về chăm sóc. Thế nhưng vì tuổi già sức yếu, sau khi ghép thận 6 th.á.n.g ông đã qua đời.

Lúc hấp hối, 2 đứa con ông thay nhau hỏi bố dồn dập:

– Bố, bố viết di chúc chưa? Bố… bố đừng quên phải viết di chúc để lại tài sản cho con.

Cả 2 anh em họ liên tục hối thúc bố mặc cho ông sắp trút hơi thở cuối cùng. Ông thều thào nói:

– Bố… xin lỗi… vì đã… không… dạy bảo được… các con..nên người.

Dứt lời ông nhắm mắt xuôi tay, khi đó ông không hề để lại bất cứ thứ gì kể cả di chúc. Tùng và Sơn không lo tang lễ cho bố mà đã bắt đầu tranh giành tài sản, Tùng thể hiện quyền lực của người anh cả:

– Nếu bố đã không viết di chúc nghĩa là bố có ý để tài sản lại cho con trai trưởng rồi.

– Anh tưởng bở à? Làm gì có chuyện, con út bao giờ cũng được phần hơn, trước giờ vẫn thế, anh đừng có vớ vẩn.

CHIA SẺ DÀNH CHO BẠN

.
Cãi nhau qua lại rất lâu cuối cùng 2 anh em tuyên bố từ mặt nhau, đúng lúc đó 1 vị luật sự lạ tìm đến đưa di chúc của ông ra, ngạc nhiên là tài sản đó ông để lại cho 1 cái tên hoàn toàn xa lạ khiến 2 đứa con đang nóng càng giận hơn, người này nghĩ người kia giả vờ tìm ra 1 cái tên vớ vẩn để hòng cướp trọn tài sản nên càng thù nhau hơn.

Nhưng có chữ ký và dấu rõ ràng không thể chối cãi, họ đành chấp nhận, cũng từ đó 2 anh em không nhìn mặt nhau.
10 năm sau, vào lúc địa phương yêu cầu phải di dời mộ của bố đi nơi khác, 2 anh em Tùng và Sơn mới ngồi lại nói chuyện. Hôm đó cùng nhau đi bói thì thầy phán 1 câu khiến 2 người sững sờ rồi ôm nhau mà khóc nức nở:

– 2 đứa chúng mày là đồ bất hiếu, người được nhận tài sản là người có ơn với ông, còn chúng mày 1 xu cũng không đáng.

Thì ra đó là người đã hiến tặng thận cho bố của Tùng và Sơn, mãi đến bây giờ họ mới biết câu chuyện năm đó bố phải thay thận. Quả thật họ đã quá vô tâm với bố vì trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền. 2 anh em hối hận tột cùng nhưng bố thì không thể sống lại nữ, họ chỉ có thể sống trong nỗi day dứt suốt quãng đời còn lại.

Hình ảnh chỉ nhằm mục đích minh họa

Theo WTT

Xem ngay tập mới nhất tại SmilesKids

Previous articleĐuổi vợ ra khỏi nhà vì nhìn thấy trong clip nóng có mặt vợ với nhân tình, nào ngờ nghe người bạn nói sự thật tôi mới chết sững…
Next articleDu học Nhật, chàng trai quen đôi vợ chồng già và câu chuyện đau lòng sau cú điện thoại nhỡ lúc đêm khuya…