180 ngày “dưỡng thai” kinh hoàng ở nhà chồng, có chết em cũng không quên!

236

Nhiều người bảo, mang thai là khoảng thời gian người phụ nữ đẹp nhất, viên mãn nhất, hạnh phúc nhất vì sắp được làm mẹ, nhưng đối với em, người mẹ trẻ vừa tròn 20 tuổi, đó là những chuỗi ngày kinh hoàng nhất.

Lý do đây ạ: Mẹ chồng không cho chúng em kết hôn vì thầy bói phán không hợp tuổi, thêm nữa em làm con gái nhà quê, ít học, làm nghề uốn tóc. Nhưng vì em có bầu trước nên nhà chồng miễn cưỡng cưới. Cưới xong em bị động thai do cơ thể yếu (lúc này em được 1,5 th.á.n.g), thêm nữa di chuyển quá nhiều nên chồng bảo xin ở nhà dưỡng, để thai được 3 th.á.n.g rồi hãy đi làm. Và anh nhờ mẹ anh chăm sóc.

Trong suốt 1,5 th.á.n.g sau đó, mẹ chồng vốn đã ghét em từ trước rồi, giờ thêm vụ này nữa nên cũng không mấy thiện cảm với em, nhưng em cố chịu đựng vì chồng, vì con, để qua 3 th.á.n.g đi làm trở lại. Nhưng cái số em nó lận đận quá các mẹ, sau 3 th.á.n.g em đi khám bác sĩ thông báo tình hình sức khỏe của em và thai ổn định, em xin đi làm lại thì bà chủ nói thấy em nghỉ lâu nên đã tuyển người thay em rổi vậy là em đành ở nhà tiếp, vì bầu bí biết xin việc chỗ nào giờ. Và cũng chính thời khắc này, em mới chính thức nếm trải những cay đắng ở nhà chồng.

Th.á.n.g thứ 4: Mày khỏe rồi, lại không đi làm tao bàn giao lại việc nhà

– Dâu à, thai ổn rồi nên cũng không cần phải kiêng cữ nhiều nữa, giờ không đi làm thì ở nhà phụ tao việc nhà nha. Công việc cụ thể:

+ Mỗi sáng 5 giờ dậy nấu bữa sáng cho cả nhà, sau đó đi chợ, chuẩn bị cơm trưa, giặt đồ + phơi đồ

+ Ăn cơm trưa xong, nghỉ 1 tiếng, dậy lau dọn nhà cửa (nhà ngày nào cũng phải lau, nhà vệ sinh 1 tuần lau 1 lần…)

+ Chiều 4 – 5h trông cửa hàng cho tao đi thể dục cho khỏe, người tao dạo này hay nhức mỏi

+ 5 giờ chiều, chuẩn bị cơm tối cho chồng, ăn xong dọn dẹp bếp núc

+ 9 giờ tối xong hết việc nhà, được phép lên phòng ngủ. 5 giờ sáng dậy!

Một ngày của em là như vậy! Mẹ chồng em khôn lắm, toàn bắt em làm hết việc nặng nhọc ban ngày, khi chồng em đi làm về thì cho em làm việc nhẹ và giúp em nữa. Và bà dọa không cho em nói với chồng, nếu chồng em biết bà sẽ đuổi em ra khỏi nhà, không cho chồng gặp em nữa.

Th.á.n.g thứ 5: Cái ngữ ấy chỉ giỏi ngửa h.á.n.g ra thôi chứ chẳng được tích sự gì

Trên là list công việc nhà mẹ tỉ mỉ ghi ra và bắt em làm trong thời gian nghỉ ở nhà dưỡng thai. Phận dâu con, không được lòng mẹ chồng, giờ ở nhà ăn bám chồng nên em cũng cố gắng làm hài lòng mẹ chồng, không dám cãi và cố sức lo chu toàn. Nhưng các mẹ cũng biết đó, khi đã là cái gai trong mắt mẹ rồi thì dù em có làm tốt bao nhiêu cũng sẽ không được công nhận, còn khi em lỡ làm sai việc gì mẹ cứ nhắc đi nhắc lại, kể xấu em với bà con họ hàng.

Có lần người bà con đến chơi, em rửa chén lỡ tay làm rơi xuống sàn. Bụng hơi to, thấy em cúi xuống dọn khó khăn nên chồng em giúp. Đợi khi chồng em mang mảnh vỡ ra ngoài đổ thì mẹ chê bai em trước mặt người bà con mà không cần biết em tổn thương thế nào:

– Con này lúc ở nhà không biết mẹ nó dạy sao nữa. Nấu ăn thì chẳng ai ăn được, làm việc nhà vừa vụng vừa lười. Thằng con tôi đúng là không có mắt nhìn người, kiểu gì rồi cũng khổ cả đời với nó. Tôi là tôi không ưng nó ngay từ đầu, giờ nhìn cứ là ngứa mắt. Cái ngữ ấy chỉ giỏi ngửa h.á.n.g ra thôi chả được tích sự gì.

Th.á.n.g thứ 6: Này dâu, sao tao thấy mày ăn ngủ suốt ngày vậy, siêng năng làm việc đi chứ!

Bước sang th.á.n.g thứ 6, người em đã bắt đầu mệt và nặng nề hơn trước. Thêm nữa em bị chứng đau lưng hành hạ, nên mỗi khi làm việc nhà là cứ thấy mệt và ngồi thở dốc. Nhiều lúc lưng đau quá, em nằm ngã lưng trên võng một chút cho khỏe rồi dậy làm tiếp. Vậy mà mẹ chồng cố tình không hiểu, kiếm cớ.

– Dâu, sao thấy mày ăn rồi nằm suốt ngày vậy, dậy làm lụng vận động cho khỏe đặng sinh con cho dễ.

– Dạ con mệt và đau lưng nên nằm nghỉ một chút, khỏe con dậy làm liền

– Mày làm như cả trái đất này mỗi mình mày mang thai vậy, hồi tao có bầu tao đâu có được s.u.n.g s.ư.ớ.n.g như mày, phải làm đồng rất vất vả, toàn ngoài nắng không kìa
.
– Dạ mẹ, con thấy khỏe hơn rồi, con làm việc nhà tiếp đây ạ

Nhiều lúc nghĩ tủi thân ghê các mẹ ạ, nếu không thương em bà cũng phải nghĩ đến cháu trong bụng chứ. Đằng này, bà soi mói, bắt bẻ em từng chút một. Cùng là phận đàn bà, sao mẹ không thông cảm và thương cho đứa con dâu tội nghiệp này một chút.

Th.á.n.g thứ 7: Siêu âm ra vịt giời bà ạ

Có con, có cháu là một hạnh phúc. Chỉ cần con sinh ra khỏe mạnh, lành lặn là được em không quan tâm đó là trai hay gái. Chồng em cũng vậy. Lúc 4 th.á.n.g em đi siêu âm về mẹ chồng tỏ vẻ quan tâm đến con em, nhưng khi em nói con gái thì bà không thèm hỏi han gì em nữa khiến em thấy tội nghiệp con mình, chưa ra đời mà cũng như mẹ nó, bị bà nội ghẻ lạnh rồi. Hàng xóm qua chơi, thấy người em tăng cân nhiều, bụng lại to và xệ xuống, hỏi mẹ chồng em:

– Con dâu bà to con nhỉ, bụng thế này con trai hả?

– Ở nhà chồng nuôi, ăn ngủ nhiều, nhác vận động nên càng lúc càng phì. Siêu âm vịt giời bà ạ, nhìn cái ngữ nó là biết chẳng làm được cái gì ra hồn rồi. Như nhà mẹ nó, toàn con gái!

Em đang lau phòng tắm, đứng khuất sau cánh cửa nơi có 2 người phụ nữ cũng có con gái đang ngồi mà lòng như sát muối, nước mắt cứ chảy dài. Dẫu biết mang thai không được khóc, người mẹ phải luôn giữ tâm trạng vui vẻ để không ảnh hưởng đến con khi sinh ra, mà sao em không làm được. Đến nay thai đã được 7 th.á.n.g rồi, hầu như hôm nào em cũng khóc, nhưng cũng may bác sĩ bảo thai phát triển tốt.

Th.á.n.g thứ 8 – sinh non và giải thoát

Bước sang th.á.n.g thứ 8, người em càng lúc càng nặng nề và mệt hơn rất nhiều nhưng lượng việc nhà mẹ vẫn không hề giảm cho. Mẹ bảo, càng lúc sinh càng phải vận động nhiều cho xương chậu nở to ra, dễ đẻ. Nhiều khi buồn và nản em muốn bỏ hết tất cả về quê với mẹ ruột, nhưng lại sợ mẹ xấu hổ với bà con xóm làng vì con gái ăn cơm trước kẻng rồi giờ bị chồng bỏ, rồi nữa em không công việc, không có tiền biết lấy gì nuôi con nên cắn răng chịu đựng mẹ chồng.

Nghĩ tới mẹ em, nghĩ tới chồng em, nghĩ tới đưa con trong bụng vậy là em cố sức làm những việc mẹ chồng yêu cầu để yên thân, nhưng không ngờ cố quá thành “quá cố”.

Lúc thai 35 tuần, khi đang lau nhà tắm em bị trợt chân té xuống sàn, nhập viện. Em sinh non sau đó được mẹ đẻ đón về quê chăm sóc kết thúc chuỗi ngày làm dâu và “dưỡng thai” kinh hoàng.

Giờ con em được 6 th.á.n.g rồi, mới hôm qua mẹ chồng gọi điện cho mẹ em nói sẽ sắp xếp ra đón mẹ con em vào, bà nhớ cháu. Mới nghe đến đó mà em đã muốn nổi da gà rồi, mẹ em vẫn chưa biết vụ kia nên rất vui vẻ đồng ý. Không lẽ, cuộc đời em lại tiếp tục bước vào ngõ cụt ???

Ảnh mang tính chất minh họa

Theo webtretho

CHIA SẺ DÀNH CHO BẠN

.

Xem ngay tập mới nhất tại SmilesKids

Previous articleLuật nhân – quả ở đời và lời nhắn đến tất cả chúng ta: Chớ “sốt ruột”!
Next articleChiêu độc của nàng dâu khiến mẹ chồng không dám can thiệp vào cách dạy con của mình